Wednesday, September 4, 2013

Gặp Lại Người Xưa



Một ngày cuối thu năm ấy, với vốn kiến thức mong manh làm hành trang vào đời, anh cùng các bạn đồng lứa đã phải xếp lại bút nghiên để đi vào cuộc chiến. Những bước chân đầu tiên của người lính trẻ, anh đã đặt chân lên vùng đất cây ngọt trái lành nằm cạnh dòng sông Sài Gòn hiền hòa. Nơi đây anh đã gặp em. Cái ngây ngô của tuổi học trò vẫn còn vương vi trên màu áo trận, cũng với những e ấp thẹn thùng của em đã làm chớm nmột tình yêu trong trắng, thánh thiện để anh và em có được những ngày thơ mộng bên nhau...
Gặp nhau để rồi phải xa nhau. Đó là điệp khúc triền miên trong kiếp sống. Rồi một ngày anh phải vác ba lô về trấn giữ nơi miền sông nước mênh mông, đường xa dịu vợi, để em phải ngày đêm mong đợi những cánh thư anh viet từ một KBC đầy tang thương và khói súng. Và những cánh thư em viết cho anh chính là những dòng suối ngọt ngàođể xoa dịu những bước chân nhọc nhằn trong những ngày buồn chinh chiến.
Rồi chiến tranh đã đi qua.....
Anh đã trở về trong chiến bại và ngục tù. Và phải chăng anh vẫn còn may mắn hơn những người bạn khác, những người đã ra đi và không bao giờ trở lại?
Tuổi hoa niên của anh đã chôn vùi trong khói lửa và tù đày.
Những tháng năm dài trong đọa đày rồi cũng qua đi. Anh đã sống sót trở về . Anh vẫn được sống, nhưng phải chối bỏ quá khứ, chẳng hiện tại và không định hướng được tương lai. Anh phải đứng bên lề xã hội, thiếu vắng bạn bè và người yêu đã sang sông.
Và thời gian vẫn lặng lẽ trôi, cho mãi đau thương cứ đi bên cạnh cuộc đời. Để một ngày anh phải bước lên phi cơ , xa roi que me, về sống nơi vùng trời xa lạ, đầy những xa hoa vật chất nhưng khiếm khuyết tình người. Anh như chim trời gảy cánh, và đang một lần nữa, chập chững bước chân vào đời.
Rồi hai mươi năm sau...
Trong một chuyến trvề thăm lại cố hương, anh đã tình cờ găp lại em. Hai đứa nhìn nhau ngậm ngùi thổn thức. Hai mươi năm trời xa cách biết bao điều cần nói cho nhau. Nhưng có nói được gì đâu. Bức tường định mệnh đã ngăn đôi. Chỉ nói cho nhau bằng ánh mt. Mong thời gian dừng lai. Chưa hợp đã tan, và em, nước mắt lưng tròng, tiễn bước anh đi như tâm trạng của Hàn Mặc Tử…
"Người đi một na hồn tôi mất
Một na hồn kia bng dại khờ "
Những ngày thăm lại quê hương cũng thoáng qua mau. Có ai níu kéo được thời gian. Giờ đây chỉ còn lại cho nhau những ngày dài nhung nhớ. Và một chiều anh lại bước lên phi cơ, giả biệt khung trời nắng ấm để trở về miền đất lạnh xa xôi, ru mãi hồn mình bằng câu thơ HD :
"Tình chỉ đẹp khi còn dang d
Đời mất vui khi đã vẹn câu thề"

California, mùa Giáng Sinh 2011
Võ Văn Lù

Con Tim Và Lý Tưởng

Hello các bạn Gia Đình 10B/72.
 Nhân mùa Tháng Tư đau thương. Để tưởng nhớ người bạn đồng môn Khóa 10B/72 NGUYỄN VĂN MẠNH đã hy sinh trong cuộc chiến. Tôi xin phép tác giả Lưu Vũ được giới thiệu đến các bạn bài viết "Con Tim Và Lý Tưởng" như là một nén nhang lòng để tri ân người bạn của chúng ta.
 Mời quí bạn cùng đọc.
 
Con Tim Và Lý Tưởng
Để nhớ về Cố Thiếu Úy Nguyễn Văn Mạnh, Khoá 10B/72 Đại Đội 764, Tiểu Đoàn 11, đã hy sinh tại Kiên Long, Chương Thiện tháng 4/1974.
Sau mùa hè đỏ lửa năm 1972, Bộ Tổng Tham Mưu QLVNCH đã nhận ra rằng đến lúc sức mạnh của vũ khí và bom đạn không còn là yếu tố duy nhất để quyết định chiến trường, mà còn một yếu tố khác không kém phần quan trọng, đó là nhân tâm. Trong tinh thần đó, hầu hết các khóa Sĩ Quan sau khi thụ huấn xong giai đoạn một tại Quang Trung liền được tung ra khắp 4 Quân Khu, đến tận các xã ấp để sinh hoạt, tiếp xúc với quần chúng, tìm hiểu nguyện vọng cũng như chia sẻ những vui buồn với họ để chinh phục cảm tình của người dân nơi những vùng xa xôi đó. Kết quả là sau đợt chiến dịch, thư từ các nơi gởi về Quân Trường cho các chàng SVSQ đã tăng lên gấp 4 lần (theo tiết lộ của Quân Bưu).
Chia tay sau khi mãn khóa vào tháng 10 năm 1973, hai mươi tân Chuẩn Úy thuộc khóa 10B/72 Đồng Đế được đưa về Tiểu Khu Chương Thiện thuộc Quân Đoàn 4. Đây là  Tiểu Khu có áp lực địch nặng nhất Quân Khu và vị Tiểu Khu Trưởng là một niên trưởng xuất thân từ Đồng Đế- Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn. Vì thế mà 20 anh em khóa 10B/72 được Đại Tá “ưu đãi” bằng 20 nhiệm sở tác chiến (100%). Trong số đó có Chuẩn Úy Nguyển Văn Mạnh được giao nắm Trung Đội Trưởng Trung Đội 2, Đại Đội 224 biệt lập đóng tại Quận Kiên Long, cách Thị Xã Vị Thanh của Chương Thiện khoảng 40 phút đường bay trực thăng (vì phương tiện ra vào Kiên Long duy nhất là trực thăng). Nơi đây với những địa danh đẫm máu như: Chắc Bằng, Canh Dền, Ruộng Sạ, Cải Chợ, Đập Đá mà mỗi lần nhắc đến ai cũng phải rùng mình.
Mạnh được giao nhiệm vụ Trưởng Đồn Kinh 2. Kinh 2 là chi nhánh của kinh xáng Trèm Trẹm. Mạnh chịu trách nhiệm an ninh khu vực bán kính 2km chung quanh đồn và trong tầm yểm trợ của Pháo Binh 213 thuộc Sư Đoàn 21. Khi về làm Trưởng Đồn Kinh 2, Mạnh luôn nhắc nhở binh sĩ thuộc cấp phải triệt để áp dụng những điều tâm niệm của chiến sĩ QL/VNCH và luôn nhớ rằng không có chỗ dựa nào vững chắc bằng dựa vào lòng dân. Nhờ thế Mạnh đã thu thập dược rất nhiều tin tức về hoạt động của đối phương trong vùng trách nhiệm của mình. Và với một tửu lượng vô địch, càng nhậu càng tỉnh của Mạnh, nên Mạnh rất dễ dàng tiếp cận với một đội quân "khuất lấp" đang ngày đêm hậu thuẫn cho Mạnh để đương đầu với đối phương.
Tại vàm kinh xáng Trèm Trẹm cách đồn 1 km, thuộc vùng trách nhiệm của Mạnh có một quán nhậu bình dân rất ngon và rẻ, và nhất là được điều hành bởi một cô chủ trẻ và rất đẹp tên là Kim Anh. Cô nầy được lòng mọi người từ dân tới lính. Và người được Kim Anh chiếu cố nhất là Chuẩn Úy Mạnh, Trưởng Đồn Kinh 2. Mạnh dong dõng cao, da ngâm, miệng hơi móm, có nụ cười hiền hòa và trong mọi tình huống, cười nhiều hơn nói. Chính vì thế mà Mạnh luôn được cảm tình của người dân địa phương cũng như thuộc cấp. Trong trường hơp nầy giữa Mạnh và Kim Anh không biết ai đã chinh phục được ai. Nhưng... vào một ngày cuối tháng Hai năm 1974 sau khi dẫn đơn vị ra chi khu lãnh lương về ngay quán Kim Anh, Mạnh cho anh em ghé vào làm "sương sương" vài xị cho ấm lòng và cho anh em trở về đồn, không cho nhậu say vì sợ ảnh hưởng đến việc phòng thủ ban đêm. Sau khi người lính cuối cùng rời khỏi quán, lúc ấy khoảng 6 giờ chiều, Mạnh ở lại tính tiền với cô chủ quán và xin ra phía sau đi vệ sinh. Sau khi xong Mạnh bước trở vào quán thì nhận ngay một nòng súng ngắn dí vào gáy Mạnh và giọng nói quen thuộc của  Kim Anh:
- Anh Mạnh giơ tay lên và đứng im. Nếu anh nhúc nhích buộc lòng tôi phải bắn anh vỡ sọ.
Mạnh ngoan ngoãn giơ tay lên và đứng im trong lúc Kim Anh dùng tay trái rút khẩu Colt 45 của Mạnh nhét ở thắt lưng và nói tiếp:
- Anh Mạnh, hôm nay tôi cho anh biết một điều có lẽ anh ngac nhiên nhiều lắm. Tôi là người của Trung Ương Cục Miền Nam và hôm nay tôi phải xử lý anh theo chỉ đạo của cấp trên, và trước khi bản án được thi hành, tôi cho anh một phút ân huệ để nói những lời cuối cùng trước khi chết.
Mạnh bình tĩnh nói:
- Kim Anh là người của phía bên kia thì anh đã biết lâu rồi, anh không ngạc nhiên đâu.
- Tôi không tin. Nếu anh đã biết thì chắc chắn bấy lâu nay anh da không để yên cho tôi .
- Để chứng minh cho lời nói của mình, anh muốn nói rõ: Bí danh của Kim Anh là Sáu Hòa, còn hai cấp chỉ huy trực tiếp của Kim Anh là Chín Khá và Mười Đới. Có đúng không?
Kim Anh giật nẫy mình, tuy vẫn còn dí khẩu súng vào đầu Mạnh nhưng đã dịu giọng :
- Anh Mạnh à, như vậy anh đã biết hết về tôi từ lâu nhưng động cơ nào đã khiến anh vẫn luôn đối xử tốt với tôi ?
- Em à, chỉ đơn giản là vi ... anh quá yêu em. Và đây là lời nói cuối cùng trước khi anh chết : " Kim Anh, anh yêu em lắm! "
Sau câu nói đó, Mạnh không còn cảm thấy họng súng đè vào gáy mình nữa và chỉ nghe 2 tiếng cạch cạch dưới chân. Mạnh nhìn xuống và thấy hai khẩu súng ngắn, một K59 và một Colt 45 nằm yên dưới đất.
Mạnh quay lại, Kim Anh ôm choàng lấy Mạnh và gục đầu vào ngực Mạnh khóc nức nở và nói trong thổn thức:
- Trời ơi ! Ai đã gây nên oan khiêng và nghịch cảnh nầy để em suýt đã nhúng tay vào máu của một người đã hết lòng yêu em. Và tự đáy lòng em cũng xin thú thực là em cũng rất yêu anh. Anh Mạnh, anh có tha thứ cho em không?
- Em à, em không có lỗi gì cả. Nếu có chăng là do em lầm lỡ bắt con tim mình phải làm nô lệ cho một lý tưởng mà lý tưởng đó chỉ là một ảo tưởng xa vời. Thiên đường không bao giờ có trên mặt đất đâu em, và nhất là thiên đường  được xây dựng trên nòng súng. Con tim luôn có những lý lẽ rieng của nó. Em hãy nghe anh trở về với hàng ngũ Quốc Gia đi em. Thể chế Quốc Gia không hẳn là một thể chế tốt, nhưng những người Quốc Gia không bắt em phải tôn thờ những người em không kính, không phải ca ngợi những gì mình không thích, không phải nguyền rủa những gì mình trân quý, và nhất là không ai buộc em phải  giết người em yêu. Thoi   nín đi em, sóng gió rồi sẽ đi qua. Em hãy giữ khẩu súng nầy để làm giấy thông hành và anh sẽ là người dẫnđường để đưa em về phía chân trời mới.
Mấy hôm sau không ai thấy quán của Kim Anh mở cửa nữa. Cô chủ quán đã âm thầm lên trực thăng về Bộ Chiêu Hồi. Sau đó những tổ hoạt động của Kim Anh hoàn toàn bị phá vỡ. Các cấp chỉ huy của Kim Anh đã cay cú treo giá 500,000 đồng cho cái đầu của Chuẩn Úy Mạnh, từ bắn sẻ, gài bẩy, và phục kích nhưng tất cả đều vô hiệu dưới sự cảnh giác cao độ của Mạnh và sự hậu thuẩn của người dân đối với Mạnh.
Những việc đến rồi sẽ đến.
Một buổi sáng tinh sương, khoảng tháng 5/1974, người anh em phía bên kia "đã đổi chiến thuật ". Họ dùng lối đánh đội mồ, phục kích trung đội Chuẩn Úy Mạnh khi vừa xuất phát khỏi đồn Kinh 2 khoảng 200m. Mạnh và người âm thoại viên đã gục ngã sau khi quả mìn Claymore nổ tung. Mất liên lạc ngay giờ phút đầu tiên nên phần còn lại của Trung Đội như rắn mất đầu, mất khả năng chiến đấu vì phải đánh cận chiến mà súng thì chưa kịp lắp lưỡi lê. Nhưng sau khi đã đạt được mục tiêu là Chuẩn Úy Mạnh thì những người phía bên kia đã rút lui nhanh. Khi lực lượng tiếp viện đến nơi thì Mạnh đã ra đi. Chiều hôm ấy, hai sĩ quan cùng khóa và một số sĩ quan, binh sĩ cùng đơn vị đã đến kính cẩn chào vĩnh biệt anh, khi chiếc trực thăng Hồng Thập Tự đến để đưa anh về miền miên viễn ở tuổi 20.
Một năm sau... Ngày 30 tháng Tư ập xuống và kế đến là những ngày đen tối cho miền Nam. Không biết Kim Anh có đủ bản lĩnh và nghị lực để đương đầu với những phong ba bão táp hay một bản án nào đó đã dành sẵn cho nàng hay không?
Hôm nay 38 năm sau ngày ra đi của Mạnh, những người anh em cùng khóa còn lại đây xin thắp một nén hương lòng để tưởng nhớ và chia sẻ những đau thương,  mất mát của hai mảnh đời bất hạnh, Mạnh và Kim Anh. Hai kẻ yêu nhau trong hoàn cảnh trớ trêu của lịch sử, phải đứng ở hai bên bờ chiến tuyến, cố vượt qua những nghiệt ngã của định mệnh để được gần nhau. Nhưng Troi  đã không chìu lòng người. Thôi, xin Mạnh hãy yên nghĩ nơi cõi vĩnh hằng, và Kim Anh, sau những sóng gió cuộc đời sẽ tìm lại được sự thanh thản, lắng đọng trong tâm hồn, và luôn vững tin rằng bên em luôn có Mạnh như hai câu thơ:
Anh đứng nghìn năm thao diễn nghỉ.
Em nằm xõa tóc mãi bên anh. 
                                                                                                                                                 California 2012
                                                                                                         LƯU ANH VŨ 767.

Monday, July 22, 2013

Nguyễn Hiệp Đồng SVSQ K10B72

Nguyễn Hiệp Đồng SVSQ 10B/72
 
Đã từ lâu mình liên lạc được với bạn bè đồng môn 10b72. Ngày vào quân trường giai đoạn 1 minh ở Liên đoàn A Tiểu đoàn Lê Lợi Đại đội 106F DS 131. Giai đoạn đi ứng chiến SG mình đóng quân ở đặc khu 11 Bình Thới. Đi chiến dịch CTCT mình công tác ở TK Long Khánh (CK Định Quán). Giai đoạn 2, 3 mình ra Nha Trang ở Đ. đội766 Tiểu đoàn 12. Những ngày đi phép cuối tuần mình chụp mấy bức ảnh để làm kỹ niệm. Thời gian quá lâu và qua nhiều sóng gió không còn giữ được gì ngoài tấm ảnh nầy minh để trong chiếc gối đầu ngủ hàng đêm trên 20 năm sau nhiều lần thay áo gối bị rách. Mình muốn gửi nó để lưu trử giúp mình trên mạng. Bạn có thể Post vào trang 10b72 vì mình muốn có mặt với bạn bè trên trang nầy. Mong rằng nơi nầy sẽ vĩnh viễn còn mãi theo thời gian.
Xin chân thành cảm ơn bạn .
Xin chúc bạn và gia đinh vui vẻ và hạnh phúc.
                      Thân chào!
 

Wednesday, November 2, 2011

ĐIẾU TIỄN BIỆT BẠN TRỊNH VIẾT HIỀN

DS 111, QT 102E, ĐĐ 767
Bạn Hiền thân mến,
Nhớ năm xưa  thời trai trẻ,
Áo Anh chưa lấm bụi đời.
Nhớ ngày chiến tranh bão lửa khắp quê hương,
Anh lên đường giũ bỏ thời nhung nhớ,
Nhớ áo học trò, nghiên bút tuổi yêu thương,
Rong ruổi đời trai bụi gió sương,
Nghiệp kiếm cung, giang hồ Anh tung cánh,
Tang bồng hồ thỉ kiếp nam nhi,
Làm trai cho đáng nên trai,
Xuống đông đông tĩnh, lên đoài đoài tan
Đã mang tiếng ở trong trời đất,
Phải có danh gì với núi sông,..
Nhớ không Anh, đau xót lắm
Nhớ thế thời phải thế tàn chiến cuộc,
Anh về ôm hận với giang san.
Chôn vùi sơn hà xã tắc của mai sau
Anh Hiền ơi! Tâm sự trước khi chia tay nhé...
Bên cạnh Anh bây giờ là bè bạn,
Đồng môn ngày đó còn dăm đứa,
Ngồi quanh Anh nghĩ lại cuộc đời nhau,
Mong Anh đó, sau ngày tháng dài bươn chải,
Đôi chân miệt mài bỏ lại sau lưng,
Ngậm ngùi thương tiếc thấy đời còn lam lũ khổ công,
Ngồi quanh Anh suy nghĩ về cuộc đời,
Khát vọng đời người trong mỗi chúng ta
Đong đầy ước mộng cả tương lai,
Tìm về suối nguồn của cuộc sống
Nguồn sữa Mẹ chan chứa cả đời Anh.
Nay bạn bè ngồi quanh Anh xin lỗi,
Bà Mẹ già chưa báo hiếu, Anh đi xa,
Giờ con đến Thiên dàng nơi vĩnh phúc,
Xin ủi an Hiền mẫu đã hy sinh
Cho đến hết cuộc đời chưa trả nghĩa Mẹ ơi
Trên Thiên đàng Chúa sẽ đoái thương,
 Tha thứ cho con và nâng đỡ Mẹ.
Thôi hết buồn hết khổ chỉ vì con, Mẹ ơi, con thương Mẹ lắm.
Anh Hiền ơi! Chỉ còn ít giây phút nữa là Anh giã từ chúng tôi, Mẹ già, gia đình để lại cho mõi người bao điều đau đớn tiếc thương. Chúng tôi xin thưa với Mẹ và gia đình lời tạ tội thay cho Anh
Mẹ ơi! Cũng tại quê hương này Anh và chúng con sinh ra và lớn lên được dạy dỗ trưởng thành như hôm nay nhờ có Mẹ hiền của chúng ta.
Có những buổi trưa hè nắng hạ, Mẹ là bóng cả che mát đời con.
Ôi những tháng ngày ly loạn, Mẹ thức trắng đêm trường trông ngóng đàn con hội tụ.
Ôi những lúc tan đàn xẻ nghé, Mẹ gọi chúng con về ủ nương dưới cánh.
Mẹ ơi! Nhớ tháng ngày con ở phương xa, Mẹ gởi lòng trông ngóng con về từng giây, từng phút.
Giờ bạn chúng con đi xin Mẹ giữ gìn sức khoẻ. Xót xa thay!
Mẹ ơi! Giờ đây đứng trước vong linh bạn chúng con, xin hứa với Mẹ chúng con phải sống đức độ theo gương của Mẹ, anh em đoàn kết để không phụ lòng Mẹ hằng mong ước.
Mẹ ơi! Giờ đây Anh Hiền chắc đã ở trên Thiên đàng vĩnh phúc; chắc hẳn Chúa cũng tha thứ lỗi lầm khi còn sống Anh đã mắc phải và chắc Mẹ cũng không bao giờ trách oán, vì Trái tim Mẹ là Mẹ hiền nhân ái bao dung vị tha đã tha thứ  từ lâu.
Con xin Mẹ ơi! Mẹ tha thứ cho con.
Tiếc thương ANH và tạm biệt ANH, Hiền ơi!!!

By phillipdatk1

Saturday, September 17, 2011

Em Van Nam Xoa Toc Doi Cho Anh


Anh ngồi trông ngóng về quê cũ
Em vẫn nằm tóc rũ doi cho anh

SVSQ Khoa 10B/72 / SD18BB






Monday, August 1, 2011

THÂN PHỤ BẠN LÂM HỮU HIỆP K10B72


Cuối tháng bảy mùa he oi bức lại bị những trận bão chết người làm mọi người lo ngại. Cơn bão rớt làm Sài Gòn sụt sùi những cơn mưa đen trời đổ nát. Thời tiết như dịu lại chia sẻ những cơn mưa buồn. Đau đất đau lòng người. Vẫn biết sinh ly tử biệt, nhưng nghe tin trễ bè bạn không kịp đưa tin cũng buồn cho cảnh chia phôi.  Gi đây, đại diện anh em 10B72, bè bạn chỉ biết đốt nén nhang thơm hương lòng thành kính chia buồn cùng gia đình bạn Hiệp- Rạch Giá, thân bằng, quyến thuộc. Cầu nguyện cho hương hồn thân phụ bạn Hiệp mãi sống cõi bình an và hạnh phúc thật.  
NGHE TIN TRỄ THÂN PHỤ BẠN LÂM HỮU HIỆP
TỪ TRẦN 20/07/2011

Cái chết đến tuy thật dễ dàng và giản dị với bạn, điều này thật tự nhiên vì rồi ai trong chúng ta cũng sẽ phải ghé trạm này, nhưng lại đau buồn, thương nhớ với gia đình và ANH EM BÈ BẠN ĐỒNG MÔN.  Vài hàng ghi lại để bạn bè chúng ta cùng thương nhớ và lưu luyến chia tay Cụ Lâm Minh Mẫn. Chuyến xe cuối cùng của cuộc đời sẽ đưa Cụ đến nơi chốn bình an, hạnh phúc và hoan lạc. Tin đến thật nhanh trong thời đại điện toán ngày nay, nhưng lại quá chậm trễ vì đời sống quay vòng chóng mặt của ANH EM. Còn đâu nỗi niềm hy vọng th
ương nhớ, hầu hạ Cụ Ngày hôm qua còn thấy bóng Cụ hao gầy trên giường bệnh, bảo ban dạy dỗ con cháu vẫn túc trực hầu hạ Cụ bên giường.

Hiệp ơi, giờ đây Bạn không còn gì để lo nghĩ, bận tâm về Cụ, nhưng chắc cây cao bóng cả vẫn là bóng mát che chở cuộc đời bạn. Anh em bọn mình tin chắc rằng, Cụ đang hưởng hạnh phúc thật viên miễn nơi miền Cực lạc. Lòng nhân từ của Trời Phật luôn nhớ đến Cụ, vẫn yêu thương và che chở Cụ nơi cõi vĩnh hằng.

Giờ đây Anh em chúng tôi xin đốt nén nhang trầm, nghiêng mình trước linh cửu của Cụ. Cầu xin Trời Phật đón nhận những lời nguyện thiết tha của chúng tôi, bạn đồng môn của Hiệp. Ước mong Cụ mau chóng về cõi sống thật - nơi đó không còn giận hờn, ghen ghét, ưu tư, sầu não, đau buồn, bệnh tật và thương đau. Xin tạm biệt Cụ và hẹn ngày gặp Cụ  khi chúng tôi cùng ghé trạm.
PhillipDat k1

Tuesday, May 31, 2011

QUYẾT ĐỊNH thăng cấp thiếu úy thực thụ của khóa 10B/72


QUYẾT ĐỊNH THĂNG CẮP THIẾU ÚY.

 Thứ Bảy tuần qua anh Vũ Đình Hải từ Vegas về Little Saigon dự đêm nhạc "Hát Cho Nhau Nghe" do Anh Chị Trần Anh Tuấn và Anh Tần Nam tổ chức. 
Môt đêm nhạc thành công làm ấm tình đồng đội. Với những ca sỉ tài tử nhưng rất chuyên nghiệp.Thể hiện những ca khúc của một thời chinh chiến mà chúng ta đã trải qua.
 Sáng chủ Nhật anh Vũ Đình Hải đã mời một số anh em chung quanh khu vực Little SaiGon đến Nhà Hàng Song Long ăn sáng.
Ngoài những câu chuyện tâm tình anh đã đưa cho tôi tờ QUYẾT ĐỊNH thăng cấp thiếu úy thực thụ của khóa 10B/72.Quyết định của Tiểu Khu Long Khánh trích từ quyết định của Bộ Tổng Tham mưu được Đại Tướng Cao Văn Viên ký ngày 25/2/1975.Vào thời điểm này khóa chúng ta còn lại là 811Thiếu Úy./ 1076 SVSQ.
Thành thật cảm ơn Anh Vũ Đình Hải. 
Tôi nghỉ ai đọc quyết định nầy cụng đều xúc động , vì đây là một chứng cứ của một thời đã qua mà anh em chúng ta có phần đóng góp cho Tổ Quốc Việt Nam.
Quyết định nầy chỉ có 9 anh em thuộc Tiểu khu Long Khánh.
Nếu anh em nào còn giử được quyết định ở những đơn vị khác xin vui lòng tặng cho Gia Đình 10B/72 dể phổ biến.
 
Than men.
TQL

Thursday, October 28, 2010

Phân Ưu


Nhận được tin buồn Bào Huynh của 10B72 Nguyễn Thanh Phong là
Jean Nguyễn Thanh Sơn
Cựu SVSQ Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt Khóa 29
mất ngày 20 tháng 10 năm 2010 tại Newport Beach California
Chúng tôi thành thật chia buồn cùng Chiến Hữu Nguyễn Thanh Phong cùng tang quyến.

Ban Chấp Hành Hội Ái Hữu Quân Trường Đồng Đế Nha Trang (THSQ-QLVNCH)

Thành Kính Phân Ưu

Phạm Hòa 10B72
Hội Trường HAHQTĐNT

Cao Pho / Jean (APOTRE) Nguyen Thanh Son SVSQ K29VBQG / Bao Huynh Nguyen Thanh Phong 10B72


 PHAN UU
 Duoc Tin Buon
 Bao huynh cua C/H Nguyen Thanh Phong (10B/72.SQTB/DD/NT) la :
 Anh NGUYEN THANH SON
 Tu tran ngay 20 thang 10 nam 2010 Tai Califonia
 Chung toi thanh that chia buon cung C/H
 Nguyen Thanh Phong va Tang Quyen
 Cau nguyen huong hon Anh Nguyen Thanh Son
 Som sieu thoat ve mien Tay Phuong cuc lac

 THANH KINH PHAN UU

 TM/BCH/Hoi Ai Huu SQTB/TD/HSQDDNT/Colorado
 Hoi Truong
 Nguyen Trong Cuong